# SAU TẤT CẢ, MÌNH ĐÃ TRƯỞNG THÀNH NHƯ THẾ NÀO?
"Năm 12 của tôi"
Nếu được chọn một năm để kể lại, có lẽ mình sẽ chọn năm 12. Không phải vì đó là năm mình có những thành tích rực rỡ nhất, mà bởi đó là năm mình đã từng rất sợ hãi, rất mệt mỏi, rất nhiều lần hoài nghi bản thân. Nhưng cũng chính năm ấy, mình đã bước qua một cột mốc mà có lẽ sau này nhìn lại, mình vẫn sẽ nhớ rất lâu. Năm 12 bắt đầu bằng những ngày tưởng như chẳng có gì đặc biệt. Những buổi sáng thức dậy với một đống bài Văn chưa viết( đợt ấy tôi từng khá quan ngại với cô giáo dạy văn, ngày viết 3-4 đề trời ơi có thể đột quỵ luôn), những tờ đề Anh chưa dịch( và the fact là tôi còn ko làm=)) ), những đề thi thử Toán và Hóa dày đặc phép tính ( nói chớ 2 môn này học cũng tạm tạm nên khá lười :l).
Có những đêm ngồi trước bàn học thật lâu nhưng chẳng thể tập trung. Có những lần nhìn điểm số rồi tự hỏi:
“Đời mình bước tiếp hay phải lấy chồng đây?”
Hồi đó mình nghĩ, chỉ cần cố thêm một chút nữa thì mọi thứ sẽ ổn.
Nhưng hóa ra, năm 12 không phải lúc nào cũng dễ dàng như thế.
Có những ngày mình nhìn bạn bè đang tiến về phía trước, còn mình thì như bị chững lại. Không quá lâu, nhưng đủ để mình nhận ra đã có những lúc mình bất lực trước chính mình đến thế nào.
Mình bắt đầu sợ mình không đủ giỏi.
Sợ mình chọn sai.
Sợ những cố gắng của mình rồi sẽ chẳng đi đến đâu.
Và đáng sợ nhất là những lúc người khác hỏi:
“Học hành sao rồi con, thi bảo nhiêu điểm, được học sinh gì?” - Ôi thật sự lúc đó mình buồn bản thân 1 mà mình sợ ba mẹ mình buồn 10 luôn ấy. Có những lúc khóc thầm xong bị mẹ bắt gặp mình phải cố cười và nói dối do bụi bay vào mắt =)) .
Nhưng rồi mình vẫn học tiếp.
Một đề chưa làm được thì làm lại.
Một bài kiểm tra không tốt thì lần sau cố hơn.
Một ngày mệt quá thì cho bản thân nghỉ một chút, rồi ngày mai lại bắt đầu.
Không phải ngày nào mình cũng mạnh mẽ.
Có những ngày mình học vì mình muốn đạt được điều gì đó. Nhưng cũng có những ngày, mình học đơn giản vì mình không muốn bỏ cuộc.
Và chính từ những ngày như thế, mình bắt đầu hiểu ra một điều.
"Năm 12 không chỉ dạy mình cách đạt được một điểm số. Nó dạy mình cách ở lại với chính mình trong những ngày khó khăn nhất." Trước đây, mình từng nghĩ trưởng thành là khi mình trở nên thật giỏi, thật mạnh mẽ và không còn sợ hãi.
Nhưng sau một năm 12, mình mới hiểu:
"Trưởng thành không phải là không còn sợ, mà là dù sợ, mình vẫn bước tiếp."
Không phải lúc nào cũng biết tương lai sẽ đi về đâu, nhưng vẫn cố gắng cho ngày hôm nay. Không phải lúc nào cũng tin rằng mình sẽ thành công, nhưng vẫn cho bản thân thêm một cơ hội. Và cũng không còn quá khắt khe với một phiên bản chưa hoàn hảo của chính mình.
Nếu được quay lại gặp mình của những ngày đầu năm 12, có lẽ mình sẽ không nói: “Phải cố hơn nữa.”
Mình chỉ muốn ôm lấy bạn ấy và nói:
“Mày đã làm tốt rồi. Đừng vội trách mình vì những ngày chưa đủ tốt. Có những ngày mày chỉ đang cố gắng sống qua thôi, như thế cũng đã rất đáng được ghi nhận rồi.”
Rồi sẽ có một ngày, mày nhìn lại và nhận ra:
"Hóa ra mình đã đi xa đến vậy."
Năm 12 của mình không hoàn hảo. Có những ngày vui, có những ngày buồn. Có những ngày mình tin vào bản thân, cũng có những ngày mình chẳng biết mình đang cố gắng vì điều gì. Nhưng sau tất cả, mình vẫn ở đây. Vẫn là mình, nhưng đã khác đi một chút.
Biết kiên nhẫn hơn, biết chấp nhận những điều không hoàn hảo, biết rằng thất bại không có nghĩa là mình kém cỏi, và biết rằng đôi khi, điều đáng tự hào nhất không phải là mình đã đạt được bao nhiêu, mà là mình đã không bỏ lại chính mình giữa những ngày khó khăn nhất.
Năm 12 của mình đấy- không như mơ, nhưng đó là một năm mình đã thật sự cố gắng.
Và có lẽ, sau tất cả...
"Thế là đủ để mình tự hào về chính mình rồi. 🌷"
#UniNetwork có gì mới?
#StudyFeed Creator Challenge
#StudyFeed Creator Challenge
Bình luận
Chia sẻ ý kiến với cộng đồng
- Hàng đầu
- Mới đây